“Vong Xuyên, ngươi xem, phân đà bên này có thể giúp đỡ ra tay chăng?”
Dương Phi Nguyệt trầm giọng nói:
“Dung Thành huyện nhất định phải giữ vững! Khoản nợ trong thời gian thủy tai, đường khẩu vẫn chưa thanh toán, nay lại thêm một khoản lớn tiền thuốc thang, tiền tuất. Nếu lại mất đi đường khẩu Dung Thành huyện, đối với Dụ Long bang mà nói, đả kích không hề nhỏ.”
“Sao vậy? Cái Bang, muốn nhúng tay vào việc kinh doanh bến tàu sao?”




